Tuyển dụng

HỘI TỤ CÙNG THÀNH CÔNG

HỌC THEO CỔ NHÂN, TA ĐÂY MƯỢN LỜI RẰNG:

Từng nghe việc nước cổ nhân nói rằng:

Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có

Cho nên việc kinh tế chúng ta cũng thấy:

Các doanh nhân tham ăn nên thất bại

Tiêu tiền hoang phí phải tiêu vong

Vụ Vinalines truy bắt Dương Chí Dũng

Vụ tài chính  bắt giữ Nguyễn Đức Kiên

Việc nay xem xét báo chí còn ghi:

Vừa rồi

Nền kinh tế lũng đoạn nhiều phen

Để trong nước lòng dân mất tín

Quân lừa đảo thừa cơ gây loạn

Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh

Khí dân mua những sản phẩm quá tồi

Lừa con đỏ uống những gì rối trá

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế

Gây thù chuốc oán tàn sát lẫn nhau

Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.
Nặng mùi tiền bạc lừa nhau không còn 1 cắc

Người bị ép tháo biển trao cho người khác

Ngán thay cái cảnh nợ đày

Kẻ bị đem sổ đỏ gán đi thuê nhà ở, khổ nỗi cái cảnh ở thuê.

Vét sạch tài sản, bán cả đất tổ tiên, bỏ trốn khắp nơi.

Nhiễu nông dân, phun thuốc sâu, nơi nơi con giống giả.

Thịt ôi, thịt thối mấy chục năm vẫn còn đem bán

Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ, nheo nhóc thay thất bát mùa màng.

Thằng ăn chơi, đứa nhảy múa, trác táng bấy lâu nay chưa chán.

Nặng nề những chú công nhân

Tan tác cả nghề truyền thống

Như vậy cổ nhân nói rằng:

Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi !
Lẽ nào trời đất dung tha?
Ai bảo nhân dân chịu được?
Ta đây:
Chốn Hoa Lư khởi nghiệp
Nơi dân dã nương mình
Ngẫm Việc lớn há lại ngồi yên
Căm bọn xấu thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.
Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,
Chính lúc bọn xấu đang mạnh.

Lại ngặt vì:

Tuấn kiệt như sao buổi sớm,
Nhân tài như lá mùa thu,
Việc bôn tẩu thiếu kẻ đỡ đần,
Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
Tấm lòng  giúp nước, vẫn đăm đăm muốn tiến mọi nơi,
Cỗ xe cầu hiền, thường chăm chắm còn dành đó cả.

Thế mà:

Trông người, người càng vắng bóng, mịt mù như nhìn chốn bể khơi.
Tự ta, ta phải dốc lòng, vội vã hơn cứu người chết đuối.
Phần vì giận quân xấu ngang dọc,
Phần vì lo vận nước khó khăn,
Khi tiền trong quỹ đã  hết mấy lần,
Lúc công ty quân không một đội.
Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan.
Anh em bốn cõi một nhà, dựng biển hiệu ngọn cờ phấp phới
Nhân viên một lòng phụ tử, chia lợi nhuận làm việc công bằng.

Lấy đoàn kết để tăng thêm sức mạnh

Lấy siêng năng để mở cửa thành công
Thế trận Liên doanh, lấy yếu chống mạnh,
Dùng Việc liên kết, lấy ít địch nhiều.

Trọn hay:

Đem đại nghĩa để giúp các doanh nghiệp
Lấy chí nhân để thay đối thủ

Mong muốn

Một khối doanh nhân kết dích
Nên nền kinh tế oanh liệt ngàn năm
Bốn phương dân chúng thanh bình,
Mọi người tin yêu  khắp chốn.

Xa gần bá cáo,
Ai nấy đều hay.

“XIN LỖI CỤ NGUYỄN TRÃI!

BỞI VÌ VĂN CỦA CỤ QUÁ HAY NÊN CON PHẢI XIN CỤ CÁI ĐẠO VĂN CỦA CỤ”